Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : HOÀNG NHUẬN CẦM - XÚC XẮC MÙA THƠ

NHÀ THƠ HOÀNG NHUẬN CẦM (trái ) & TRẦN NGỌC TUẤN
HÀ NỘI ,THÁNG 8 NĂM 2010




HOÀNG NHUẬN CẦM – XÚC XẮC MÙA THƠ

Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra một mùa hoa học trò : mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy…Nơi ấy thi sĩ thả hồn vào thời bím tóc trắng ngủ quên, thời cầm dao khắc lăng nhăng trên bàn ghế cũ…Để rồi : Anh nhớ quá ! mà chỉ lo ngoảnh lại – không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên…



Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra buổi tiễn tuổi thơ không một tiếng kèn để vào mặt trận lúc mùa ve đang kêuDưới màu hoa rất đỏ, thi sĩ xếp ba lô lặng lẽ đốt thơ mình. Lặng lẽ đốt thơ mình bởi nhận ra : câu thơ cũ có gì không thực nữa – chớp qua hồn như pháo sáng mà thôi. Ngày xuất ngũ, trong vòng tay bằng hữu, mắt thi sĩ chợt rưng rưng : Ai biết vì sao anh đã khóc – lá rừng sốt rét xuống trang thơ – đâu những căn hầm, đâu nấm mộ - nhắc tên lên đã thấy bơ phờ…



Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra Sông Thương tóc dài : Mai đành xa sông Thương thật thương – mắt nhớ một người, nước in một bóng – mây trôi một chiều, chim kêu một giọng – anh một mình, náo động một mình anh…



Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra một mùa thu hoa cúc…Mùa thu chợt đến chợt đi… Còn sót lại trên bàn bông cúc tím – bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi… Mùa thu cũng mong manh như hạnh phúc : ôi hạnh phúc cái vòng tròn khổ tủi – đã trôi qua số phận bao người… Mong manh bởi : em thường hát, thường cười khi anh khóc – anh lặng buồn, lặng nhớ lúc em vui…



Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra một góc phố buồn, đằm hương hoa sữa, du dương giai điệu Su Man … Thi sĩ đã thực vào đời bằng nước mắt – để con ta mơ mộng ngủ bên đàn – ta đã đi như mèo trên phố vắng – gọi tên con như gọi các thiên thần – có một nốt không bao giờ con biết tới – là nốt buồn, cha đã nuốt thay con…



Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra một căn nhà thật buồn, ở đó thi sĩ đang trầm tư đốt trên đầu điếu thuốc – những tháng ngày buồn nôn. Trong nỗi đau quá sức chịu đựng của trái tim nhạy cảm, thi sĩ chỉ biết : Ta cười như chưa khổ… Ta cười như chưa yêu…Nụ cười mới bi thiết làm sao! Nụ cười của đắng cay khi nhận ra : Người ngồi chưa bao nhiêu – đã hết thời lãng mạn – thơ nằm như trúng đạn – ta ngồi tay xuôi xuôi…



Thi sĩ hóa thân thành viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé và hiển lộ sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh…




TRẦN NGỌC TUẤN






Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Hoàng Nhuận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét