Hiển thị các bài đăng có nhãn CUỘC LÃNG DU TÂM HỒN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CUỘC LÃNG DU TÂM HỒN. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : VŨ TRỌNG QUANG - TRÊN CON ĐƯỜNG THÊNH THANG MỚI


   

VŨ TRỌNG QUANG – TRÊN CON ĐƯỜNG THÊNH THANG MỚI


     Trong nổ lực đi tìm nơi chốn mới cho thơ an cư, thi sĩ không ngần ngại vẫy tay chào chia tay tôi hôm qua – trở lại làm gì con đường mòn xưa cũ; thi sĩ không hề hối tiếc khi dấn thân trên con đường thênh thang mới – ngôn ngữ quay trong không gian nhiều chiều vì đã nhận ra rằng: cho dù có nhiều bàn tay trăm tuổi đẩy từ phía sau lưng cũng không thể nào nâng bước con ngựa thơ với bàn chân mỏi tiến lên phía trước được.

     Trên con đường thênh thang mới, thi sĩ chạm mặt một Trương Chi khác; một Trương Chi sống thường xuyên bằng nghi vấn; một Trương Chi cô đơn thức thường xuyên cùng chiêm bao một mình; một Trương Chi tuyệt vọng phải tạm tin vào kiếp khác; một Trương Chi lạc giọng với khúc nhã ca khác: hân hoan gì tình yêu mà chờ đợi; một Trương Chi thèm một lời vỗ về giả dối; một Trương Chi buồn như không thể buồn hơn…

     Trên con đường thênh thang mới, nguồn sinh lực tiềm ẩn của thi sĩ được khơi dậy bởi màu xanh của biển, bởi hồn nhiên trong mắt nàng tuổi trẻ, bởi hào hứng của sự khởi đầu… Thi sĩ yên lòng trở lại xứ sở quê nhà để gặp Mẹ ngồi đan thời gian thành chiếc áo sông dài núi cao biển vô tận – hết thảy con đường thanh xuân – mũi kim lần theo mệnh số… Thi sĩ yên lòng trở lại xứ sở quê nhà để nhận biết: Người hiện hữu giữa trần ai bằng sự vắng bóng – mưa rơi dịu dàng lặng lẽ vào bình minh

     Trên con đường thênh thang mới, thi sĩ chợt bừng ngộ: Sao cứ phải là con tin của nhau? Và một cuộc tìm kiếm mới lại bắt đầu…


Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Vũ Trọng Quang


TRẦN NGỌC TUẤN

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : NGUYÊN SA - TRONG MÀU ÁO TƯƠNG TƯ


    
       NGUYÊN SA – TRONG MÀU ÁO TƯƠNG TƯ


     Màu áo tương tư có thể là màu hoa học trò trong sân trường thẹn thò, bỡ ngỡ : Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc – áo nàng xanh tôi mến lá sân trường – sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương – tôi thay mực cho vừa màu áo tím

     Màu áo tương tư có thể là màu lụa trắng trong một ngày mà mùa thu dài lắm ở chung quanh : Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát – bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông – anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng – thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng…

     Màu áo tương tư có thể là màu mây trắng trong một chiều thu nhè nhẹ heo may : Có phải em mang trên áo bay – hai phần gió thổi một phần mây – hay là em gói mây trong áo – rồi thở cho làn áo trắng bay?

     Màu áo tương tư có thể là màu sương mù trong một sáng xuân Paris diễm lệ : Paris có gì lạ không em? – mai anh về giữa bến sông Seine – anh về giữa một dòng sông trắng – là áo sương mù hay áo em?

     Màu áo tương tư huyền ảo trong một lần tiễn biệt : Người về lòng tôi buồn hay lòng tôi vui – áo không có màu nên áo cũng chưa phai – tôi muốn hỏi thầm người, rất nhẹ : - tôi đưa người hay tôi đưa tôi?



TRẦN NGỌC TUẤN

Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Nguyên Sa 

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : NGUYỄN TRỌNG TẠO - NGỒI HÁT ĐỒNG DAO









NGUYỄN TRỌNG TẠO – NGỒI HÁT ĐỒNG DAO

Thi sĩ bất chợt xuất hiện như một khóa sol trên năm dòng kẻ. Những nốt nhạc trên năm dòng kẻ du dương như năm ngọn gió, như năm cánh sóng phập phồng mơn man. Những nốt nhạc trên năm dòng kẻ trầm buồn như năm bài ví dụ… Khởi đầu: gửi em điểm hẹn không tên – người lên đỉnh ngọ bỏ quên bóng mình… Tiếp theo: có nàng thục nữ phòng không – ngó qua cửa khép hoa hồng thơm chay… Rồi đến: cho anh một mảnh trời xanh – trời thành hồ biếc anh thành cù lao… Thêm nữa: con đường từ ghét đến yêu – đỏ đen sấp ngửa liêu phiêu một đời… Và cuối cùng: có nàng lạ lạ quen quen – mở thơ anh đọc rồi quên qua đò…

Thi sĩ bất chợt xuất hiện như gã nhà quê ngác ngơ giữa phố nghêu ngao mấy khúc đồng dao cho người lớn: có con người sống mà như qua đời – có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi… Thi sĩ lang thang, đơn độc – bước trên đường Không Tên; có không một nàng Hạnh Phúc - ở số nhà Lãng Quên lắng nghe thi sĩ hát mấy khúc sonnê buồn? Chia cho em một đời tôi – một cay đắng, một niềm vui, một buồn…Chia cho em một đời say – một cây si, với, một cây bồ đề…Chia cho em một đời thơ – một lênh đênh, một dại khờ, một tôi…

Thi sĩ bất chợt xuất hiện giữa làng quan họ như một liền anh thấy đẹp là mê – thấy ghen là sợ thấy quê là nhà. Sau phút giây giã bạn, thi sĩ không quên: ước chi đến hẹn người ơi…dẫu mơ hồ biết rằng ngày mai: Em bỏ tôi đi dằng dặc mùa đông – Tôi tìm gầy guộc gặp em bạc lòng.

Thi sĩ xuất hiện như một gã biết chơi; chơi đến tận cùng ý tưởng, chơi đến quên hết mọi rủi ro thường nhật…Thật ra cuộc đời cũng là một cuộc chơi, cuộc chơi sinh tử. Với tâm thế: Ngoài kia trời đất giao thân – Tôi còn mắc nợ giai nhân một đời và hơn thế nữa: Ở trên cao biết mình là con nợ - Khi nước dưới đất nâu thương nhớ chảy lên trời, thi sĩ nương thân vào cõi tạm mà chơi, chơi đến giọt cuối cùng…

TRẦN NGỌC TUẤN

*Ghi chú: những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : TRẦN NINH HỒ - KIẾP NGƯỜI THẤP THOÁNG TRĂM NĂM






TRẦN NINH HỒ - KIẾP NGƯỜI THẤP THOÁNG TRĂM NĂM

Thi sĩ xuất hiện như một điềm lành. Đọc thông điệp thơ để mà buồn vui, để mà ngẫm ngợi : Một ngày thu cho ánh vàng thức dậy – ôi ánh vàng thức dậy một đời cây! . Một ngày thu, một đời cây hay một kiếp người ! CHÂN – THIỆN – MỸ là khát vọng thường trực khi thi sĩ hành hương về ngôi đền thơ linh thiêng. Trong cuộc hành hương ấy đôi khi thi sĩ chạm tới cõi vật chất để nhận ra : hình như là tiếng sáo – sinh ra trước mũi tên – hình như là ngọn giáo – sinh ra sau cây đàn; chạm tới cõi tâm linh để sững sờ: thời gian trôi kiếp lục bình – từ hồng hoang chẳng biết mình về đâu. Về đâu? Về với cõi trần thế đếm đong còn mất hay về với cõi thơ như hồng ngọc sâu trong đất? Đi đâu? Về đâu? Đi từ cuộc đời này và nơi đến cũng cuộc đời này để đau thương và hạnh phúc, để chợt nhớ một thời thơ – chưa kịp viết đã cũ – chợt nhớ những chồng vợ - không một ngày tình nhân…



Trên con đường dấn thân ấy đôi khi bói nhầm quả - giờ nhiều tinh dầu lạ - có cất từ hoa đâu! . Nhận chân thế là đủ giữa cuộc đời rất đẹp nhưng cũng rất đỗi gập ghềnh này để rồi thao thức: bôi và xóa mãi rồi ta đâu biết – giấy như mây trắng lắm phía chân trời. Cõi nhân sinh này sao mà khốc liệt đến vậy: chừng khiếp sợ trước phụng thờ quá cỡ - những đóa hồng nhợt nhạt giữa trầm hương; nhưng may mắn quá còn một Vầng Thúy đó – một vầng trăng hóa đá đợi ta về. Vầng Thúy, Núi Thúy hay Núi Thơ cũng là một thôi mà! Về núi để mà chi? Để đề thơ trên đá hay để hát nghêu ngao: buồn như lau cũng một thuở làm cờ

TRẦN NGỌC TUẤN

*Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Trần Ninh Hồ

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : THANH THẢO - ĐI TỚI BIỂN CHÂN THÀNH KHÔNG MỆT MỎI






THANH THẢO – ĐI TỚI BIỂN CHÂN THÀNH KHÔNG MỆT MỎI

Thi sĩ đi qua bão lửa chiến tranh, nơi một chiếc áo có thể sống lâu hơn một cuộc đời, nơi máu đổ phải sống bằng thực chất – nơi cao nhất thử lòng ta yêu đất nước – thử lòng ta chung thủy vô tư – nơi vỡ vụn dưới chân ta những mảng đêm hèn nhát – những gương mặt ngẩng lên lấp lánh chất người, nơi hết thảy con người bóng họ tỏa mênh mông ngày nắng gắt – họ đi như gió – họ đứng như rừng – khi ngã xuống họ hóa thành mặt đất… Thi sĩ đi qua bão lửa nhân tình, đây đó vẫn còn tồn tại một thằng cặn bả - Tôi chào đất nước tôi, buồn quá – Đất nước cùng tôi lặng lẽ trên đườngChất người trong tâm hồn thi sĩ như vàng ròng qua bão lửa chiến tranh, bão lửa nhân tình vẫn nguyên trinh thô sơ mà hực sáng : người tìm vàng đãi cát – em qua cát tìm anh – ôi dấu chân dấu chân – những nẻo đường kháng chiến – người đi như sóng biển – tình yêu thành bãi bồi – nên mỗi bờ yêu thương – nên mỗi cồn xô dạt – đều có anh hạt cát – lặng dưới bàn chân em

Thi sĩ đi qua trảng cỏ, tự tại như giọt sương kia qua nắng gắt, qua bão tố - vẫn giữ lại cái mát lành đầy sức mạnh – vẫn long lanh bình thản trước vầng dương…

Thi sĩ mang bao khát vọng con người – dấu chân nho nhỏ không lời không tên – thời gian như cỏ vượt lên – lối mòn như sợi chỉ bền kéo qua, lặng lẽ đi tới biển, nơi không có tượng đài tạc bằng đá hoa cương, chỉ có sóng như thơ, chỉ có sóng như thơ chân thành, chỉ có sóng như thơ chân thành không mệt mỏi…


TRẦN NGỌC TUẤN

*Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Thanh Thảo

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : LÝ VĂN HIỀN - MỘT ÁNH TRĂNG CÔI






LÝ VĂN HIỀN – MỘT ÁNH TRĂNG CÔI


Ánh trăng côi sáng khoảng trời áo trắng, thuở : guốc gỗ trưa hè khe khẽ nhịp – ta nghe khua động xoáy trong hồn – ngày xưa em cũng thường mang guốc – đường nhựa tan trường chân sáo non. Làm sao mà quên được thuở tình học trò khi qua cổng trường con gái, màu vôi vàng còn đấylồng son nào sập bẫy – để em thành xa xăm

Ánh trăng côi sáng khoảng trời Ratanakiri trong mùa khô hành quân : vốc gạo sấy cứ nằm trong miệng – nước bọt quánh như hồ nuốt mãi không trôi; làm sao mà quên được : Đồng đội tôi nằm ven rừng khộp rừng le – mắt mở trừng trừng mơ về dòng sông quê nhà xa lắc . Làm sao mà quên được : chợ sớm chợ chiều em có qua sông – ai đợi em vẫy cro-ma chào về bờ bắc – bao sóng vỗ dưới gầm phà Xrê-pôc – lỗi nhịp tim nào em gởi cho tôi.

Ánh trăng côi sáng khoảng trời quê kiểng, nơi ấy có tiếng xe ngựa già lọc cọc ,có vạt áo trắng trinh hồn nhiên thiếu nữ, có mái ngói âm dương rêu phủ, có luỹ tre làng – khắc khoải đỏ từng ngọn lá, có những đám giỗ trùng đụp chằng mụn vá – miếu âm hồn lá cháo trắng tầm mưa…

Ánh trăng côi sáng khoảng trời tình nghĩa, nơi ấy có Lý phu nhân hiền thục : Em-tiểu thư con nhà khuê các – yêu ta xẻ nửa gánh thân trần…

Giữa muôn ngàn tinh tú, thi sĩ chỉ dám nhận mình là một ánh trăng côi, một ánh trăng côi hiền lành âm thầm dịu sáng…


TRẦN NGỌC TUẤN



*Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Lý Văn Hiền

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : VŨ HỮU ĐỊNH - CÒN MỘT CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ, ĐỂ QUÊN...




Vũ Hữu Định- còn một chút gì để nhớ , để quên



Trần Ngọc Tuấn

Thi sĩ có những ngày long đong : trưa ngủ đậu , chiều đi , đêm đợi – mai lang thang mốt biết về đâu ? Trong những ngày thui thủi , những ngày vất vưởng ấy , thi sĩ chợt nhận ra :trong đám đông anh lại càng cô độc – bởi một nơi đâu cũng ăn tạm ngủ nhờ – sợ cả lời chia vui thành thật – bạn bè thì đông sao anh vẫn bơ vơ … Trên bước đường luân lạc ấy , đôi khi thi sĩ : đứng sững bên bờ đau hồn cỏ – con bướm giang hồ lả cánh bay rơi



Mệt mỏi ,rã rời nhưng không thể dừng chân bởi mấy năm không đi trời đất nhỏ dần – ôi tiếng còi tàu như một nhát gươm – rướm máu lòng khao khát … Thi sĩ lên đường để thoả mãn cơn khát : thèm đi , thèm thấy , thèm nghe , thèm học ở cuộc đời nầy ; cho dù : đời cứ quay tròn , ta chóng mặt – ta cứ phải nhìn những kẻ đu dây – anh hùng đổi áo theo màn xiếc – chữ nghĩa văn chương đã dạn dày …

Để tồn tại , thi sĩ phải tự nhủ : con chim còn biết tập quen với lồng – con cá còn tập quen với chậucon người cũng phải tập long đong , và hơn thế : ôi vết chém đã qua thời đau nhức – đâm da non để thành sẹo muôn đời – anh thở đều để sống em ơi … Thi sĩ phải sống để mà tạ lỗi với mẹ buồn ta tóc trắng lưng còng ; để mà tạ lỗi với em , người vợ hiền thục nhu mỳ vì thi sĩ mà một đời lận đận : anh biết nói gì khi em long lanh – hai hàng lệ thương con ngày đói – anh đã hiểu dầu em không nói – em khóc tự nhiên như lúc em cười ; để tạ lỗi với tất cả những ai mà thi sĩ một lần phiền luỵ …

Thi sĩ đã hát khúc hát đời lỡ vận – hát âm u trong đêm tối một mình và tự nhận anh là một gã giang hồ tới – lòng hoang như con lộ không đèn – ngồi với lòng sầu ly rượu cạn – sao mới vài ly mà đã say ? Thi sĩ đã có một đêm say cuối cùng như thế để rồi vĩnh biệt , nhưng may còn có em … để còn có thơ ; may còn có thơ để hình ảnh thi sĩ còn thấp thoáng trên cuộc đời nầy và còn một chút gì để nhớ , để quên

Ghi chú : chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Vũ Hữu Định
Trần Ngọc Tuấn

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : NGUYỄN XUÂN THÂM - THẮP KHUYA GỌI TRẦM






NGUYỄN XUÂN THÂM – THẮP KHUYA GỌI TRẦM


Trên con đường run rẩy thơ, với bàn chân bé nhỏ mà ghê gớm, với trái tim dầu dãi như là cỏ… Thi sĩ lang thang mai thượng du nay đang biển mù để tìm câu thơ trời cho

Câu thơ trời cho đôi khi đẹp như một bức tranh : nắng mới nhà em nắng mới non – hoa câu như nắng rụng quanh vườn… nhưng còn gì ngậm ngùi hơn khi vườn nhà mẹ mất không còn nữa – anh thiếu quê hương nơi cố hương…

Câu thơ trời cho đôi khi mang hình vết son trong một chiều Paris huyền ảo : Nếu không có cuộc chia xa – em ơi chiều ấy chỉ là chiều thôi – ngô đồng từng lá cứ rơi – sông Seine cứ chảy dưới trời, em đi…

Câu thơ trời cho đôi khi buồn như đêm Huambo – Angola một thời khẹt nồng thuốc súng : hoang vu rừng trước kéo về - câu ca bộ lạc tái tê cả hồn – chiến tranh nhịp bước mê cuồng – máu người, vỏ hộp, nỗi buồn mốc meo…

Trên con đường gian nan ngậm ngãi tìm trầm đôi khi thi sĩ gặp được thơ, trên con đường chông gai ngậm ngãi tìm thơ đôi khi thi sĩ gặp được trầm. Mới hay thơ và trầm không phải là cái quá quí hiếm với những ai dám tận hiến cho cuộc hành trình đi tìm cái Đẹp, cái ngọt ngào vĩnh hằng có tên gọi THI CA.


* Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Nguyễn Xuân Thâm

TRẦN NGỌC TUẤN

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : TRÚC THÔNG - ĐỒNG HÀNH VỚI GIÓ






TRÚC THÔNG – ĐỒNG HÀNH VỚI GIÓ

Ngọn gió thi ca thổi qua dòng sông quê đầy đặn, lòng thi sĩ dâng tràn cảm xúc gió ngô lay ở bờ sông – bờ sông vẫn gió người không thấy về … Ngọn gió thi ca thổi qua vườn quê mang theo sứ mạng của tự do và thân thiện con người – phơi xanh giữa trời và lẳng lặng



Ngọn gió thi ca thổi qua làng đêm Kinh Bắc thức đâu từ những triều Lê, triều Lý – vận nước rồng lên / vận nước tối bùn – mẹ vẫn áo tơi cánh đồng đi cấy…Ngọn gió thi ca một lần thổi qua Yên Tử dội nắng dội gió – kéo cả trời xuân / tắm rửa tâm hồn, thi sĩ đi giữa đường tùng chiêm ngưỡng cây xanh nguyên suốt bảy trăm năm – lưu dáng ngước biết bao cao sĩ… Ngọn gió thi ca thổi dọc miền Trung có bao nhiêu mắt sắc – bao nhiêu cười muối mặn , nhói lòng thay – tương tư miền Trung dồn dập sóng – tương tư câu hò hố trôi dài… Ngọn gió thi ca xuôi đêm phương nam phập phồng gió thở . Thi sĩ đồng hành với ngọn gió trìu mến Em ngược dòng kênh Xẻo Rô thăm mẹ - chắc ngày mai ngọn gió gọi em về…Thi sĩ không thể nào quên sáng ấy chùa Miên hiền như giómỏng mảnh em đi – mắt ướt đen/ mũi dọc dừa/ bay bay tóc xõa… Thi sĩ đồng hành với ngọn gió thổi một vòng ưu tư quanh thị xã – chiếc xe lôi chậm một đời người



Ngọn gió thi ca thổi qua miền bằng hữu để bắt gặp tim bạn mình run gió … giữa dòng đổ xiết thời gian …để nhận ra một thi sĩ về quê hương lấy vợ - gió đang thu ru ở đầu cành



Ngọn gió thi ca nâng cánh diều thơ trẻ : anh nâng con lên gió – nó chơi với diều xa – còn anh chơi với cả trời nguy hiểm… Thi sĩ chấp nhận mọi hiểm nguy để cánh diều thơ trẻ được bay trong không gian an toàn, an toàn tuyệt đối…



Thi sĩ hóa thân thành ngọn gió hay ngọn gió là chỗ dựa tâm linh cho tâm hồn thi sĩ. Anh bơi đi trong cõi mông lung – chỉ neo lại / trái tim mình / trong gió và hơn thế : Tôi của gió cánh đồng vô cực – trừu tượng hơn mơ những giấc mơ . Với tốc độ lao rất nóng của cơn lốc thị trường có thể cuốn phăng tất cả ;may còn ngọn gió thi ca giữ chân thi sĩ dừng lại trước dàn kích động – trở về giai điệu gió đồng quê để đi cùng hoang mang trong gió / mùa thu… để hồi hộp / se se / thu chếch rồi…



Nhoai lên,quành xuống – giữa núi xanh – tiếng chim rơi tịch mịch – nỗi người đi muôn trùng … Thi sĩ cầm một ngọn đèn xanh chầm chậm làm cuộc maratông với GIÓ …


*Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Trúc Thông

TRẦN NGỌC TUẤN

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : HOÀNG NHUẬN CẦM - XÚC XẮC MÙA THƠ

NHÀ THƠ HOÀNG NHUẬN CẦM (trái ) & TRẦN NGỌC TUẤN
HÀ NỘI ,THÁNG 8 NĂM 2010




HOÀNG NHUẬN CẦM – XÚC XẮC MÙA THƠ

Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra một mùa hoa học trò : mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy…Nơi ấy thi sĩ thả hồn vào thời bím tóc trắng ngủ quên, thời cầm dao khắc lăng nhăng trên bàn ghế cũ…Để rồi : Anh nhớ quá ! mà chỉ lo ngoảnh lại – không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên…



Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra buổi tiễn tuổi thơ không một tiếng kèn để vào mặt trận lúc mùa ve đang kêuDưới màu hoa rất đỏ, thi sĩ xếp ba lô lặng lẽ đốt thơ mình. Lặng lẽ đốt thơ mình bởi nhận ra : câu thơ cũ có gì không thực nữa – chớp qua hồn như pháo sáng mà thôi. Ngày xuất ngũ, trong vòng tay bằng hữu, mắt thi sĩ chợt rưng rưng : Ai biết vì sao anh đã khóc – lá rừng sốt rét xuống trang thơ – đâu những căn hầm, đâu nấm mộ - nhắc tên lên đã thấy bơ phờ…



Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra Sông Thương tóc dài : Mai đành xa sông Thương thật thương – mắt nhớ một người, nước in một bóng – mây trôi một chiều, chim kêu một giọng – anh một mình, náo động một mình anh…



Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra một mùa thu hoa cúc…Mùa thu chợt đến chợt đi… Còn sót lại trên bàn bông cúc tím – bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi… Mùa thu cũng mong manh như hạnh phúc : ôi hạnh phúc cái vòng tròn khổ tủi – đã trôi qua số phận bao người… Mong manh bởi : em thường hát, thường cười khi anh khóc – anh lặng buồn, lặng nhớ lúc em vui…



Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra một góc phố buồn, đằm hương hoa sữa, du dương giai điệu Su Man … Thi sĩ đã thực vào đời bằng nước mắt – để con ta mơ mộng ngủ bên đàn – ta đã đi như mèo trên phố vắng – gọi tên con như gọi các thiên thần – có một nốt không bao giờ con biết tới – là nốt buồn, cha đã nuốt thay con…



Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra một căn nhà thật buồn, ở đó thi sĩ đang trầm tư đốt trên đầu điếu thuốc – những tháng ngày buồn nôn. Trong nỗi đau quá sức chịu đựng của trái tim nhạy cảm, thi sĩ chỉ biết : Ta cười như chưa khổ… Ta cười như chưa yêu…Nụ cười mới bi thiết làm sao! Nụ cười của đắng cay khi nhận ra : Người ngồi chưa bao nhiêu – đã hết thời lãng mạn – thơ nằm như trúng đạn – ta ngồi tay xuôi xuôi…



Thi sĩ hóa thân thành viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé và hiển lộ sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh…




TRẦN NGỌC TUẤN






Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Hoàng Nhuận

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : VÂN LONG - CUỘC HÀNH TRÌNH THƠ LẶNG LẼ

NHÀ THƠ VÂN LONG (trái) và TRẦN NGỌC TUẤN






VÂN LONG – CUỘC HÀNH TRÌNH THƠ LẶNG LẼ

Gần nhau non buổi chiều – ngẩn ngơ tròn buổi tối – đường về quên mất lối – rẽ lầm tới nhà em. Rẽ lầm tới nhà em hay rẽ lầm vào lối thơ, để rồi như một định mệnh không thể nào dừng bước được. Thi sĩ lặng lẽ đi, lặng lẽ ưu tư, lặng lẽ rung hết cung bậc buồn vui của một kiếp người…

Thi sĩ đã sống một thời gian như sóng, đã thành một chiều hải cảng khi mùa thu đến như con tàu quen bến – những tán lá dập dềnh như sóng dội ngoài song… Thi sĩ đã hóa thân thành cây ngô đồng bên bờ sông Lấp – đã quá quen tiếng sóng ấp iu bờ… Thi sĩ men theo sông Cấm nghe nặng nề, bí mật cánh buồm trôi ; thi sĩ vượt Bến Bính lòng bâng khuâng sau chuyến đi, ai toàn vẹn trở về? Khi thanh bình trở lại, thành phố đẹp bất ngờ tôi choáng váng – chẳng bao giờ tôi hiểu biển đến nơi. Vậy mà, mùa thu nầy tôi tiễn tôi ư ? – Tôi một nửa sẽ ở đây vĩnh viễn

Thi sĩ tạt qua giây lát xứ Đoài để phiêu bồng cùng mây trắng Ba Vì như cổ tích – xứ Đoài vàng biếc nắng trung du. Thi sĩ ghé thăm Hương Tích để ngẩn ngơ trước một quả sấu rơi vào giữa lặng im – tôi lượm lên cả tiếng cười tinh nghịch… Thi sĩ hành hương về đất cội nguồn để nghe tiếng chày ba đuổi nhịp thậm thình

Thi sĩ trở về với thế giới tuổi thơ bên bờ sông Tô Lịch, xao xuyến trước ngõ Tràng An để nhớ năm mươi năm – cô bạn nhỏ chưa khô giọt lệ - giận nhau vì một quả bàng…Thi sĩ tần ngần trước Ô Quan Chưởng để hóa thân thành cây si lùa xuống rễ rêu phong , để đắm mình trong hương hoa sữa, để bâng khuâng năm cửa ô như năm ngón tay xòe…Giữa không gian một màu xanh bất tuyệt thi sĩ nhận ra Em tinh tế đến từng giọt nhỏ - Em tràn đầy những giấc mơ xanh…Thi sĩ thấm tận hồn giọt em khao khát – Em ở trong anh. Anh vẫn đi tìm

Thi sĩ là loài cá ăn chìm – thơ và đời lặng lẽ…Suốt đời tận hiến cho thơ nhưng thi sĩ không hề hoang tưởng : chẳng sáng láng gì khi mình làm thơ – tôi như cái bóng đi trong sương mờ …và hơn thế nghiền ngẫm cả mùa thu – một câu thơ hư ảo – mười lăm năm sau mới đưa được câu thơ lên trang báo – anh bắt gặp người vê bài thơ anh châm điếu thuốc lào…Thi sĩ hóa thân vào thơ nên đọc câu thơ thấy một đời người … Còn gì đau khổ hơn khi thi sĩ bửa cuộc đời ra bán lẻ trong hoàn cảnh đêm vô tội bị dằn vặt – nắng vô tư bị bóp nhàu… Còn gì buồn hơn con tàu mang nỗi cô đơn trên biển – anh cô đơn trên thép lạnh sàn tàu… Thi sĩ như những ngọn cây – những ngọn cây cao – cứ sục tìm chi khoảng biếc – nõn lá tủa ra quyết liệt… Rồi cũng đến tầm ấy thôi – làm sao có thể thành mây – bay tới những miền chưa biết… Lên đó để mà ngơ ngác – lên đó để mà cô đơn – để mà run rẩy – từng cơn lạnh thấu linh hồn…

Thi sĩ làm cuộc hành trình lặng lẽ về phía chân trời thơ với một xác tín : chân trời là điều có thật – chân trời trên cánh bay…

TRẦN NGỌC TUẤN

Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Vân Long

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : XUÂN SÁCH - CÕI NGƯỜI NHƯ HẠT BỤI BAY







Xuân Sách - Cõi người như hạt bụi bay



Trần Ngọc Tuấn

Hạt bụi bay qua hữu hạn cõi người : vừa nghe ngựa hí ngoài song cửa – đã thấy trên đầu tóc trắng phơ . Cứ tưởng trăm năm không đủ để thương yêu , không đủ để rung hết cung bậc buồn vui nỗi lòng quan họ : Người ơi không ở lại – nước mắt đầm như mưa – giã bạn từ bữa ấy – đến nay vẫn đợi chờ … Vậy mà , bao nhiêu kẻ xấu trên đời – để cho người tốt đứng ngồi không yên… Làm sao mà bình yên được khi sự dối lừa bao bọc đến tàn hơi . Làm sao mà bình yên được khi : phải quả đắng nuốt trôi lại ngọt – lừa đảo ơi, mi cũng có tín điều ? Nhưng người ta sống nếu không tin gì nữa – biết sống với ai ,biết sống thế nào ; hạt bụi nương theo con sông vẫn chảy,con đò vẫn qua để về với cõi rỗng không – bỗng dưng lại thấy nằm trong cõi người …

Hạt bụi bay qua vương triều trăm năm tắt lịm , chợt nghe tiếng dế kêu ran vườn thượng uyển , thấp thoáng hàng tượng đá gù lưng cùng mưa gió – quan võ quan văn im lặng cúi đầu … Đâu rồi quyền uy ? Đâu rồi ngai báu ? Hết thảy đã lui vào dĩ vãng – nuối tiếc chi dâu bể cũng qua rồi …

Hạt bụi bay qua biển lặng , hàng dương thôi réo rắt khúc ca chiều … Bóng ai như thi sĩ ngồi lặng im trên mỏm đá , đang nghe nhịp đập trái tim mình . Nhịp tim nhọc nhằn đập vội – gọi về một cõi nhớ thương …

Ghi chú : Những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Xuân Sách
Trần Ngọc Tuấn

Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : BÙI GIÁNG - NGẮM TRĂNG SAU ĐỘ MƯA NGUỒN







Bùi Giáng - ngắm trăng sau độ mưa nguồn



Trần Ngọc Tuấn

Cuộc đời thi sĩ là một cuộc điên , chạy vòng xuôi ngược loanh quanh – chân trời ủ dột mà anh điên rồ . Thi sĩ từng phát hiện người đời đôi khi nhìn nhận mình như một gã lẩm cẩm như một cô hàng xóm một hôm – nhìn tôi như thấy một ông khác thường – vừa điên dại vừa thê lương – vừa vui trời đất , vừa buồn nắng mưa …

Trong khoảnh khắc tỉnh táo thi sĩ tự hỏi :Cái điên thành tựu cái gì ? Rồi tự trả lời : Ấy là mộng tưởng nhu mỳ giai nhân .

Nhu mỳ giai nhân là ai mà làm cho thi sĩ phải thốt lên : Tôi về chấm dứt cuộc điên – thấy em tưởng thấy thần tiên đi về .

Nhu mỳ giai nhân có thể là Kim Cương Nương Tử : Trải bao nhiêu trận bất bình – cuồng điên tôi giết tự mình tôi chơi – tỉnh ra vô tận bồi hồi – chào em Nương Tử không lời Kim Cương

Nhu mỳ giai nhân có thể là EM MỌI NHỎ : Viết vào tờ giấy rưng rưng – mắt đầm đìa lệ viết từng bao năm – tay em tôi nắm tôi cầm - em là EM MỌI trăng rằm nhớ em …



Nhu mỳ giai nhân có thể là THÔN NỮ : Em đi thể điệu nhu mỳ – mắt ngơ ngẩn ngó, tai tuỳ nghi nghe – thương em, em có đâu dè – tình yêu ký ức hội hè trăm năm



Nhu mỳ giai nhân có thể là một NÀNG TIÊN : Nàng tiên kia ở nơi đâu – về đây thăm viếng mối sầu lão phu – nàng không hề thốt một câu – đoan trang đằm thắm trước sau buồn buồn – tình yêu không có cõi nguồn – thoảng qua như gió mây ùn như sương …



Trong cơn cuồng si thi sĩ quỳ xuống giơ hai tay bệ vệ – chỉ xin nâng một giọt lệ êm đềm … và không rõ sự đời có nên nói – rằng yêu nhau là vĩnh viễn xa nhauYêu nhau ? ngàn vạn não nường – biển dâu lớp lớp mộng trường so le …Bởi mộng trường so le nên thi sĩ hoá điên như từng đã điên rồi

Thi sĩ hơn một lần tự bạch : Sơ sinh phát tiết muộn lời – tâm hồn như lộc trang đời như điên – muộn lời chậm tiếng lầu tiên – liền tâu Thần Nữ mối phiền lão phuMối phiền lão phu là mối phiền truyền kiếp của giống nòi thi sĩ . Cho dù có thong dong đùa với tuyết, rỡn với vân – một mình nhớ mãi gái trần gian xa – sương buổi sớm nắng chiều tà – trăm năm hồng lệ có là bao nhiêu ; thi sĩ vẫn phải trăm năm tắm gội dưới trời – ngày thì tắm nắng tối rồi tắm trăng – nhớ em tắm với chị Hằng – tận cùng tắm với ngọn đèn cô đơn …

Rốt ráo cuộc đời , cuộc thơ , cuộc điên … chỉ còn ngọn đèn cô đơn tri âm cùng thi sĩ và xa xa trên bầu trời xanh kia , giữa muôn ngàn tinh tú , một vầng trăng lẻ loi đang âm thầm toả sáng …




Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Bùi Giáng
Trần Ngọc Tuấn

TRẦN NGỌC TUẤN : PHÙNG CUNG - THAO THỨC XEM ĐÊM






PHÙNG CUNG - THAO THỨC XEM ĐÊM






Thi sĩ như con đom đóm soi đèn giữa khuya khoắt bờ ao để tìm dấu hoa văn. Dấu hoa văn ẩn hiện trên đỉnh tháp cờ bay – Rùa thiêng ngợp thắm – nước hồ Gươm,một trời-cốm-Đông- ĐôDấu hoa văn ẩn hiện trên giải yếm bắc cầu một thuở –gió bạc cánh – chưa hết vòng kim cổ –làng cách làng,từng quãng phong dao…



Thi sĩ tồn tại trong một gia cảnh:nắng lên mấp mí sân rêu… chó vẽ bóng gầy sân bếp… Ở đó trong một đêm xuân – đom đóm bay ngang – ngọn đèn gió-bẻ –hai thế hệ –khoanh tròn nong ổ rạ –gà khai khẩu gối mùa ấm lạnh – lác đác bên trời – ngọc úa sao khuya… Ở đó có người vợ vất vả –tối ngày tất tả –lưng áo ngoang vôi trắng xóa – cái trắng nầy – vắt tận trong xương… Ở đó thi sĩ hiện ra:nửa đời – nước thải – hưu non – vã mồ-hôi-son – tảo tần chiều sớm,quốc lũi lưng vơi – ngấm câu thành ngữ –mắt trước mắt sau – kinh hoàng di lụy – tóc bạc vào mùa – răng hơi bị đuối – trệu trạo trái sung – ruột tím cơ hàn… Thi sĩ trải qua mùa nước mắt,trải qua cơn bão xuân… Đôi khi thi sĩ cũng vui nhưng đó là vui cái vui-thừa thiên hạ… Hồn thi sĩ đôi khi được thắp nắng nhưng đó là nắng thừa,nắng hàn vi… Đôi khi thi sĩ thả hồn vào giấc mơ nhưng đó là giấc mơ kẻ khó



Những khó khăn thường trực,túng bấn cơ hàn,đố kỵ tỵ hiềm,oan khiên ngờ vực… không làm nản chí,chùn chân bởi thi sĩ tự nuôi sống hồn thơ bằng nguồn sửa ngọt – năm tháng đẹp dòng – ru trong nắng-Âu-Cơ;bởi thi sĩ biết tắm gội tâm hồn nơi sông quê chảy qua làng có miệng chim bốn mùa – nức mùi quả chín – giọng hót thơm – thơm tận chỗ chưa thơm – ngô lúa quanh làng – một màu xanh-cánh-chấu;bởi thi sĩ biết nương thân vào mẹ:mồ hôi mẹ –tháng ngày đăm đăm nhỏ giọt – con níu giọt mồ hôi – đứng dậy làm người…



Thi sĩ lặng lẽ sống,lặng lẽ sáng tạo trong cõi chữ. Thi sĩ ước ao:khi tôi chết – tôi thèm cái lặng lẽ –ngoài vòng hương nhạc để thanh thản gửi thân xác nơi thổ phần bò xéo cuối thôn và nếu được tái sinh thi sĩ chẳng ước ao gì khác – chỉ mong được như kiếp trước – xó bếp đói no – bờ ao tắm mát phận cánh cò – mưa nắng-phong dao. Giữa cuộc đời đầy ánh sáng nhưng cũng không ít bóng tối nầy,nhận chân được sự lưu đày trong cõi tung hô để có một thái độ sống dứt khoát:quất mãi nước sôi – trà đau nát bả –không đổi giọng Tân Cương,đó là tâm thế của một thi sĩ đích thực.



Xem Đêm để mà trằn trọc,để mà thao thức… về thân phận của một thi sĩ hiện hữu trên thế gian nầy…






*Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Phùng Cung









TRẦN NGỌC TUẤN

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : PHÙNG QUÁN - NGƯỜI UỐNG RƯỢU CẤT TỪ LÁ KHỔ SÂM






PHÙNG QUÁN - NGƯỜI UỐNG RƯỢU CẤT TỪ LÁ KHỔ SÂM






Thi sĩ lên rừng,hái lá khổ sâm,tự mình cất ly rượu sống… sau bao năm sống bầm dập trong sự nghi ngờ là lính quay giáo(*) . Không thể là lính quay giáo được với một thi sĩ đã từng tuyên bố:Như công nhân – Tôi muốn đúc thơ thành đạn – Bắn vào tim những kẻ làm càn – Những con người tiêu máu của dân – Như tiêu giấy bạc giả! Không thể là lính quay giáo được với một thi sĩ có trái tim chân thành tuyệt đối:Yêu ai cứ bảo là yêu – Ghét ai cứ bảo là ghét – Dù ai ngon ngọt nuông chiều – Cũng không nói yêu thành ghét – Dù ai cầm dao doạ giết – Cũng không nói ghét thành yêu…



Thi sĩ vừa ngâm ngợi câu thơ – vừa cạn chén rượu đời – cất bằng lá khổ sâm…Ôi rượu khổ sâm đắng lắm – đắng tận cùng nỗi đắng thế gian… Câu thơ vọng từ đêm Nghi Tàm đọc Đổ Phủ cho vợ nghe:Thơ ai như thơ ông – Lặng im mà gầm thét – Trang trang đều xé lòng – Câu câu đều tẩm huyết…Mỗi chữ đều như róc – Từ thịt xương cuộc đời – Từ bi thương phẫn uất… Câu thơ vọng từ đêm say cùng Lý Bạch:Tăm tăm tình bạn – Chếnh choáng tình đời – Líu lưỡi tình người – Nôn nao thân phận! … Câu thơ bị biếm – Mềm môi ngâm tràn… Ta cười rượu xoàng – Uống hoài vẫn tỉnh! Câu thơ vọng từ ngôi nhà có tiếng sóng của con sông Đuống:Tôi tin núi tàn – Tôi tin sông lấp – Nhưng tôi không thể nào tin – Một nhà thơ như anh – Lại ngã lòng suy sụp



Giã từ rừng thiêng nước độc,thi sĩ về với sông Hương thơ mộng,đắm đuối với Trăng Hoàng Cung,ngất ngưỡng sống,ngất ngưỡng thơ,ngất ngưỡng say… và ngất ngưỡng gặp Nàng… Trong đêm hoàng cung,thi sĩ ngất ngưỡng làm vua bên nàng là hoàng hậu … Nhưng còn có nỗi thống khổ nào hơn khi thi sĩ chợt hiểu vào hoàng cung cũng là chuyện quá dễ dàng… Thi sĩ khóc niềm tin yêu nát tan – khóc ngai vàng mộng tưởng – khóc Trăng Hoàng Cung bị lấm bẩn,khóc không biết lấy gì để gột sạch Trăng…



Thi sĩ hồn nhiên nghĩ rằng thơ có thể làm tiêu tan mọi gian trá,bất lương;lá khổ sâm có thể tẩy mọi chất độc trong cơ thể và Trăng Hoàng Cung không thể nào vấy bẩn… Vậy mà… Trong một ngày tết không vào nhà tôi – tết đi qua trước ngõ thi sĩ tự nhận:bạc đầu vẫn trẻ con – dại khờ cho đến chết – giữa nghiệt ngã trần gian – trái tim thơ thấm mệt… Thấm mệt nhưng không thể chừng mực thơ… chừng mực yêu …chừng mực khổ đau …Giữa nghiệt ngã trần gian thi sĩ thốt lên:Thượng đế ơi !Tôi đã làm gì ?Mà ly rượu đời Người ban cho tôi – Đắng thế?



Ghi chú:những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Phùng Quán



(*) chữ trong thơ Tào Mạt gửi cho Phùng Quán






TRẦN NGỌC TUẤN

TRẦN NGỌC TUẤN : HỮU LOAN - HIỆN HỮU MỘT MÀU HOA SIM TÍM







Hữu Loan - Hiện hữu một màu hoa sim tím



Trần Ngọc Tuấn

Giữa tinh khiết hoa sen, vàng thu hoa cúc, trắng trinh hoa huệ, sương khói hoa lau…trong vườn thơ Việt thi sĩ hiện hữu như một màu tím hoa sim.

Màu tím là hiện thân của tình yêu chung thủy : ngày xưa nàng yêu hoa sim tím – áo nàng màu tím hoa sim…Khi chiếc bình hoa ngày cưới,thành bình hương, tàn lạnh vây quanh… thì màu tím trở thành màu ly biệt : Em ơi giây phút cuối – không được nghe nhau nói – không được trông nhau một lần… Thi sĩ vọng về đâu trong chiều hoang tím chỉ có chiều hoang biết ?

Dẫu ẩn cư nơi thôn dã nhưng chỉ cần một màu tím hoa sim cũng đủ làm sáng danh thi sĩ… Trong cuộc hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím phía bên kia đèo Cả, hành trang thi sĩ mang theo đâu chỉ có một màu tím hoa sim, tím chiều hoang biền biệt

(*) Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Hữu Loan


Trần Ngọc Tuấn

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : LÊ ĐẠT - KỲ NGỘ TRONG CÕI CHỮ








LÊ ĐẠT - KỲ NGỘ TRONG CÕI CHỮ








Thi sĩ lặng lẽ độc hành trong cõi chữ.Những câu thơ như những đoá hoa kỳ ngộ,nên đâu đó có lời ong tiếng ve cũng là lẽ thường tình.

Thi sĩ tự nhận ba mươi tuổi – ba mươi con bò – ngu không số dư;đã mùa khem còn thèm thòm trái cấm thêm nỗi vui mồm lắp lẫn nhiều kinh kệ không quen,rồi tự kết luận:Một góc tuổi mải tàu thơ dại mãi – tìm nhà quên mất số lớn khôn. Dưới mắt người bình thường thi sĩ quả là người bất thường nếu không muốn nói là người kỳ ngộ. Người kỳ ngộ làm ra những câu thơ kỳ ngộ âu cũng hợp với lẽ đời.

Thi sĩ dấn thân vào cõi tình cũng đầy kỳ ngộ:đừng mắng anh ngu lâu bạc đầu vụng dại – dầu được yêu lòng quá tải vẫn thất tình. Thi sĩ ngoan cố thất tình xuân vẫn mãi – khờ biết bao giờ hết dại yêu. Khi thi sĩ cất lên tiếng nói:Anh tìm về địa chỉ tuổi thơ – Nhà số lẻ,phố trò chơi bỏ dở –Mộng anh hường- tim môi em bói đỏ –Giàn trầu già khua những át cơ rơi… Hay là:Chia xa rồi anh mới thấy em – Như một thời thơ thiếu nhỏ –Em về trắng đầy cong khung nhớ –Mưa mấy mùa – mây mấy độ thu – Vườn thức một mùi hoa đi vắng – Em vẫn đây mà em ở đâu –Chiều Âu Lâu bóng chữ động chân cầu,thì lời của trái tim thăng hoa vượt tầm kỳ ngộ.

Có thể mọi câu thơ hay đều kỳ ngộ,nhưng sự kỳ ngộ đó phải rớm máu như cột đèn rớm điện trong một chiều Bích Câu:Rằng tiên xuống trần – Rằng ta gặp nhau
Nhưng mà thôi,hãy nghe lời tâm sự cuối cùng của thi sĩ:Có thể sau lòng tiễn nhau biệt cửa – Một huệ tình ơn chữ ngộ thừa yêu…




*Ghi chú:những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Lê Đạt








TRẦN NGỌC TUẤN

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : TRẦN DẦN - ĐI VỀ MẤY NẺO CHÂN MÂY






TRẦN DẦN - ĐI VỀ MẤY NẺO CHÂN MÂY






Thi sĩ từng tuyên bố:Hãy sống như những con tàu phải lòng muôn hải lý – mỗi ngày bỏ sau lưng nghìn-hải-cảng-mưa buồn;vậy mà phải chua xót đau đớn thốt lên:Tôi khóc những người bay không có chân trời – lại khóc những chân trời không có người bay… Và hơn thế:sao cho tôi nhiều xương sống thế? – trước quyền không biết lom khom. Thế mới biết sống làm người mới khó làm sao! Lại càng khó hơn khi sống như một THI SĨ.



Với thi sĩ,sống đồng nghĩa với thơ:thơ với tôi như tôn giáo không nhà thờ,không giáo chủ,chẳng tăng sư – Tôi vẫn chốt ở đền Bay-On chữ –Thơ là mạng sống,là lý lịch thật đời tôi. Thi sĩ có tâm nguyện:Người thơ – không rắc nước hoa – lên những bông hoa mình trồng. Tín điều ấy ám ảnh thường trực suốt cuộc hành trình thơ đầy khổ nạn:tôi như có lời hứa chưa xong – có lời nguyền chưa trọn – có câu thề còn trăn trở nơi tim – thơ là trò rồ của những kẻ như tôi…



Điều gì khiến cho thi sĩ vượt qua cảnh ngộ:họ cứ vu oan mặt trời ngủ? Phải chăng thi sĩ đã nhận chân được:đố ai chọc mắt các vì sao? Tự thẳm sâu lòng mình thi sĩ nhận ra:tôi có nghèo đâu,trăng sao lủng liểng – mây phơi dằng dặc khắp chân trời – hương hoả của tôi kho nào chứa xuểê hề vũ trụ sao bay… và đã tự biết:ôi chiếc lá vàng trong bát ngát càn khôn



Thi sĩ cô độc sống,kiêu hãnh sống trong một vùng thơ tên gọi không lời. Thi sĩ lặng lẽ làm một cuộc lữ trình:đường đi tít tắp chân trời,đường về mấy nẻo chân mây…






*Ghi chú:những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Trần Dần









TRẦN NGỌC TUẤN

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : HOÀNG CẦM - DONG THUYỀN TÌNH TRÊN DÒNG MÊ LY







Hoàng Cầm – Dong Thuyền Tình Trên Dòng Mê Ly



Trần Ngọc Tuấn

Trên dòng mê ly, thi sĩ dong chiếc thuyền tình dáng lá Diêu bông xuôi miền Kinh Bắc. Thao thức trắng đêm : Cúi lạy mẹ, con trở về Kinh Bắc – chiều xưa giẻ quạt voi lồng – thân cau cụt vẫy đuôi mèo trắng mốc – chuồn chuồn khiêng nắng sang sông (đêm Thổ) . Về Kinh Bắc phải đâu con nghẹn khóc – con không cười – con thoảng nhớ thoảng quên (đêm Kim) . Về Kinh Bắc phải đâu con nhắm mắt – gài mảnh gương giàn thiên lý đợi tua rua (đêm Thủy). Về Kinh Bắc tìm chơi đàn kiến lửa – ngón tay di sợi chỉ nâu (đêm Hỏa) . Về Kinh Bắc phải đâu con hé miệng – khế chua vôi bột lòng tay ( đêm Mộc).

Trên dòng mê ly, thi sĩ dong chiếc thuyền tình dáng lá Diêu bông xuôi miền Kinh Bắc. Trắng đêm Quan họ : Mẹ xưa dối bà, con nay dối mẹ - Tình không dối được nhịp cầu…Còn gì đẹp hơn : Mở hội hôm nay – đồi rộng cỏ thơm – sánh giọng so lời – mắt giếng sâu nhìn nhau đằng đẵng – tiếng hát bao ngày nín trong miệng đắng – đến nay có thỏa mộng ngày xưa? Sau tiếng hát giã bạn là đời thực với bao trắc ẩn : Đến đâu là cõi không đày ải – đôi mảnh hồn xanh lạc lối về? Thi sĩ phải đau đớn thốt lên : Thôi đợi sang chiều sương rủ khói – lơ thơ che mặt thẹn sông Cầu – một lời quan họ bay lên dốc – sao cứ dìm nhau xuống vực đau…

Trên dòng mê ly, thi sĩ đã tìm thấy Lá, chiếc lá Diêu bông định mệnh. Chiếc Lá không làm nên hạnh phúc như lời nguyền, bởi Chị lắc đầu – trông nắng vãn bên sôngChị cười, xe chỉ ấm trôn kim… Xòe tay phủ mặt – Chị không nhìn... Thi sĩ đi đầu non cuối bể với tâm trạng nhớ con bướm trắng dập vùi mà thương – chuyện đời ư ? vạn nẻo đường – cứ lang thang mãi biết phương nào về… Thi sĩ mải đi : Trời Vu Lan vắng trăng sao – ru em lần nữa ngọt ngào hương mê… Thi sĩ đi đến tận cùng dòng mê ly bởi đi cũng là sự giải thoát kia mà…

Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Hoàng Cầm
Trần Ngọc Tuấn

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

TRẦN NGỌC TUẤN : QUANG DŨNG - MÂY ĐẦU Ô BAY...AI CÓ HAY...






QUANG DŨNG – MÂY ĐẦU Ô BAY…AI CÓ HAY …

Mây đầu ô bay qua trời Hán quốc để nhớ một Chiêu Quân, tì bà lanh lảnh buốt cung thương – tang tình năm ngón sầu dâng lệ…Trong một đêm cố quận, mây đầu ô bay qua ngõ trúc quanh quanh sâu bóng lá – trăng vàng rơi rắc nẻo nào xưa – ngõ cũ không mong người trở lại – mà mùi hoa mộc vẫn thơm đưa…

Mây đầu ô đồng hành cùng đoàn binh Vệ quốc, đi qua những làng : dân đang gồng gánh cả cơ nghiệp – thành lũy ngăn đường chẹn chiến xa…Còn gì tang thương hơn khi máu đông in dấu giầy đinh giặc – nền tro gạch sém ngách buồng ai – chiếc tả đầu giường đang cháy dở… Với ngút ngàn căm hận, mây đầu ô tạm biệt miền xuôi lên đường cùng Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc – quân xanh màu lá dữ oai hùm – mắt trừng gửi mộng qua biên giới – đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm…Ngoài kia, sông Mã gầm lên khúc độc hành

Mây đầu ô bay qua sông Đáy lạnh đôi bờ - thoáng hiện em về trong đáy cốc – nói cười như chuyện một đêm mơMây đầu ô bay qua sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc – sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng… để nhớ đôi mắt người Sơn Tây – u uẩn chiều lưu lạc – buồn viễn xứ khôn khuây…

Mây đầu ô dừng ở quán bên đường, tường xiêu quán lệch gặp em gái tản cư lòng rưng rưng đồng cảm : Hồn lính vương qua vài sợi tóc – tôi thương mà em đâu có hay…Tạm biệt quán tản cư, ở đó có một người kêu cà phê – một anh gọi thuốc lá – một người nhìn sau trước …Chị ơi ! ly rượu nhỏ ! – rượu nhỏ một ly thôi – một ly cho đỏ mặt – cho lên hương cuộc đờiMây đầu ô cùng với lính râu ria lên đường với quyết tâm dâng hiến chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh và niềm tin tất thắng : bao giờ tôi gặp em lần nữa – chắc đã thanh bình rộn tiếng ca…

Giã từ sắc mùa chinh chiến cũ, mây đầu ô lang thang qua thăm thẳm núi rừng xanh Trường Sơn cây cổ đại nghìn nămMây đầu ô bay qua hoa lau trắng bạc trời Yên Thế… Đôi khi mây đầu ô như cánh chim mỏi cánh – tạt vào rừng không quen…đêm nay đêm Bạch Hạc – nghe sông Lô cuộn nước –dềnh lên suốt đêm dài…

Trong một chiều xanh bên ngõ trúc, trước khi tan vào vô tận cao xanh, mây đầu ô nghẹn ngào đôi mắt rưng rưng lệ - Anh nhỉ ! Muôn đời ơn tự do…Vâng ! muôn đời ơn TỰ DO…


TRẦN NGỌC TUẤN

Ghi chú : những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Quang Dũng